Trước
Sau

Chương 1626

Phong Vương Thái

Chương 1626: Phong Vương Thai

Thần Tiễn Thiên Tôn đứng trong đại sảnh, thong thả lên tiếng:

– Hiện tại, bước thứ nhất chỉ là cô lập hai vị Vương từ Yêu Dạ trong tộc ra.

La Chinh hỏi:

– Vậy bước thứ hai là gì?

Thần Tiễn Thiên Tôn hờ hững hỏi ngược lại:

– Theo ngươi, Yêu Dạ bộ tộc Vương dựa vào cái gì?

La Chinh suy nghĩ một lát, đáp:

– Tín ngưỡng trì.

Huân, Dao, Doanh tu vi chỉ đạt Giới Chủ cảnh, không cần dùng đến tín ngưỡng chi lực, thực lực của các nàng cũng tương đương với những Đại Giới Chủ khác. Nhưng nhờ lợi dụng tín ngưỡng chi lực, các nàng thậm chí có thể chém giết Thiên Tôn. Lúc trước Huân thua Dao, nguyên nhân chính là tín ngưỡng trì của nàng bị phong ấn, khiến thực lực chênh lệch khá lớn.

– Đúng vậy. – Thần Tiễn Thiên Tôn gật gù. – Muốn giết Dao và Doanh, cũng chỉ có thể phá hủy tín ngưỡng trì của hai người bọn họ. Đây chính là bước thứ hai!

Vừa dứt lời, cả đại sảnh đều kinh ngạc.

Ba ngàn võ giả Yêu Dạ tộc đi theo đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm Thần Tiễn Thiên Tôn.

Phá hủy tín ngưỡng trì...

Chuyện này chẳng khác nào điên cuồng!

Đối với vương giả Yêu Dạ tộc, tín ngưỡng trì mới là nền tảng căn bản! Vương giả Yêu Dạ có thể thay đổi rất nhiều, nhưng ba tòa tín ngưỡng trì vẫn bất di bất dịch. Chỉ cần ba tòa tín ngưỡng trì này tồn tại trong tộc, giống như nắm giữ ba vị Thiên Tôn ngoài ngạch. Phóng tầm mắt khắp Hoàn Vũ, không có chủng tộc nào sở hữu tài nguyên đặc thù như vậy.

– Thiên Tôn đại nhân, chuyện này tuyệt đối không thể!

– Chúng ta có thể để hai vị Vương vẫn lạc, nhưng tuyệt đối không thể phá hủy tín ngưỡng trì. Đó là gốc rễ để Yêu Dạ tộc đứng vững!

...

Dưới sự dẫn đầu của Đại Giới Chủ ngàn lăng, dân chúng Yêu Dạ tộc dồn dập khuyên can.

Lưu Sa, Thánh chủ Tử Vân Thánh địa, nghe được Mộng Thần Tiễn nói càng cảm thấy khó tin. Nàng cảm thấy mọi thứ hôm nay đều vô cùng ly kỳ, không hiểu sao lại có nhiều cường giả Yêu Dạ tộc như vậy, thậm chí còn có một vị Thiên Tôn. Mà vị Thiên Tôn này lại muốn phá hủy tín ngưỡng trì của Yêu Dạ tộc. Nàng không rõ là mình điên rồi, hay là thế giới này điên rồi.

Thái độ của Mộng Thần Tiễn không hề thoái nhượng. Hắn nhạt nhẽo nhìn mọi người một lượt:

– Từ nay về sau, Yêu Dạ tộc không cần Tam Vương thế chân vạc nữa. Một vị là đủ!

Toàn bộ tín ngưỡng chi lực của Yêu Dạ tộc là có hạn. Ba vị Vương thực chất đang gánh vác tín ngưỡng chi lực. Nếu chỉ giữ lại một tòa tín ngưỡng trì, toàn bộ tín ngưỡng chi lực sẽ quy về một người, thực lực đương nhiên sẽ tăng vọt.

Mọi người ở đây đều trầm mặc lựa chọn.

Thần Tiễn Thiên Tôn không phải không có lý. Yêu Dạ tộc nắm giữ ba vị vương giả, tuy mỗi người một chức năng khác nhau, nhưng trong lịch sử từng xảy ra nhiều vụ tranh đấu lẫn nhau. Nếu chỉ còn lại một người, cục diện sẽ hoàn toàn khác.

– Vậy tín ngưỡng trì ở đâu? – La Chinh nhìn chằm chằm Thần Tiễn Thiên Tôn hỏi.

Ai nấy trong Yêu Dạ tộc đều biết trong tộc có tín ngưỡng trì. Phàm là tộc nhân mang huyết thống Yêu Dạ cổ đại đều có tư cách chuyển hóa sức mạnh trong ao tín ngưỡng. Nhưng cụ thể tín ngưỡng trì ở đâu, phần lớn đều không rõ.

– Trên Phong Vương Thai, trung tâm Tê Hà Giới. Nơi đó là Đại Giới quan trọng nhất của chúng ta, cũng là vị trí phòng vệ nghiêm mật nhất. – Mộng Thần Tiễn nhìn chằm chằm La Chinh nói. – Chúng ta phải nhanh lên. Nếu Dao không phải kẻ ngốc, nàng cũng sẽ đoán ra hướng đi của chúng ta!

Lập tức, Mộng Thần Tiễn nhìn về phía dân chúng Yêu Dạ tộc, tuyên bố:

– Ta sẽ dẫn La Chinh tiến hành Đại Na Di, trước tiên chạy tới Tê Hà Giới. Đường xá xa xôi, chư vị có thể về vị trí tiêu ngọc giới của Thánh Thương phái.

Nghe vậy, mọi người lại dùng ánh mắt kỳ quái nhìn hắn.

Mộng Thần Tiễn chú ý tới vẻ mặt mọi người, hơi nghi hoặc, liền giải thích:

– Chư vị tộc nhân, đường tới Tê Hà Giới xa xôi, ta không thể mang theo mọi người cùng Na Di...

Thiên Tôn vận dụng Đại Na Di có thể vượt qua vài Đại Giới, nhưng Mộng Thần Tiễn nhiều nhất chỉ có thể mang theo hai, ba người.

– Khặc khặc... – La Chinh nắm chặt nắm tay, đặt bên mép ho khan hai tiếng, ngắt lời Mộng Thần Tiễn. – Ta nghĩ không cần phiền phức đến vậy.

– Có ý gì? – Mộng Thần Tiễn tỏ vẻ kỳ quái hỏi.

Trong tay La Chinh, vi quang lóe lên. Pháp tắc không gian bên trong Na Di Lệnh không ngừng ngưng tụ, hóa thành một đạo ánh sáng trắng rực rỡ, xoay quanh trước mặt hắn.

Mộng Thần Tiễn vẫn chưa rõ nguyên do. Hắn có thể cảm nhận được luồng ánh sáng này chứa đựng lực lượng không gian thâm hậu khó lường, nhưng vẫn không hiểu La Chinh muốn làm gì. Ngay cả là Thiên Tôn, cũng khó có thể tưởng tượng được trong Hoàn Vũ lại có thể tồn tại kỳ vật như Na Di Lệnh.

Trên thực tế, chỉ riêng tác dụng của một viên Na Di Lệnh này đã có thể sánh ngang với một đạo Thiên Mệnh.

– Theo ta. – La Chinh thong thả bước vào trong luồng sáng, trong nháy mắt biến mất trước mắt mọi người.

Các võ giả Yêu Dạ tộc khác đã từng chứng kiến thần kỳ của Na Di Lệnh, nên sắc mặt không biến hóa quá lớn. Nhưng Mộng Thần Tiễn lại càng thêm hiếu kỳ. Hắn cẩn thận từng li từng tí bước ra, cả người lập tức chìm xuống, tiến vào không gian kỳ lạ kia...

Khi nhìn thấy dưới chân hiện ra một bộ tranh cảnh Hoàn Vũ khổng lồ, vẻ kinh hãi trên mặt hắn càng ngày càng đậm.

– Đây... đây là nơi nào?

Thần Tiễn Thiên Tôn vốn là người từng trải, nhìn thấy từng bức tranh cảnh Đại Giới, lập tức hỏi:

– Chẳng lẽ thông qua không gian này, có thể Na Di đến bất kỳ điểm nào?

La Chinh gật đầu.

Thần Tiễn Thiên Tôn lần thứ hai nhìn sâu vào La Chinh.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi tiếp xúc, La Chinh đã lần thứ hai khiến hắn bất ngờ...

Hắn ẩn náu đầy đất, thu thập tin tức rất ít, chỉ có thể dựa vào âm thanh truyền đến từ Bào Hao Lệnh trong Hoàn Vũ để phán đoán thế cuộc ngoại giới. Trên thực tế, hắn đối với La Chinh cũng không hiểu biết nhiều.

Theo Thần Tiễn Thiên Tôn, La Chinh có thể chủ động tìm đến hắn, duy nhất chỉ có thể liên quan đến linh hồn của Huân! Bởi vì tuyên bố sắc lệnh vương giả cần linh hồn Huân, bước lên Phong Vương Thai cũng tương tự cần linh hồn Huân.

Những chuyện khác, Mộng Thần Tiễn không có quá nhiều kỳ vọng. Nếu có thể thuận lợi hủy diệt tín ngưỡng trì, vậy Dao và Doanh đương nhiên sẽ do chính hắn giải quyết.

Nghĩ đến thu hoạch trước đây của mình, Mộng Thần Tiễn hơi cảm thấy lúng túng, chỉ có thể cười hì hì:

– Tiểu tử này đồ tốt trong tay không ít.

Như vậy, tự nhiên sẽ tiết kiệm không ít thời gian...

1,382 words
Trước
Sau
Bách Luyện Thành Thần - Chương 1626: Phong Vương Thái — Mê Tiên Hiệp