Chương 1228
Lam Nhiễm
Chương 1228: Lam Nhiễm
Trước mắt đám Ma Tộc võ giả này, ánh mắt đều đỏ ngầu. Mười vị Ma Tộc võ giả vừa tiến vào Mộng Huyễn Chiến Trường đã kết thành một trận, cướp đoạt được ba tòa thành trì. Trong đó có hai người, dù ở Mộng Huyễn Chiến Trường cũng xếp vào top năm mươi vạn, còn ở đại giới này thì có thể lọt vào top một vạn!
Đáng tiếc, bọn họ mới xâm nhập vào Khô Mộc Chi Môn đã gặp phải sự chống cự nghiêm ngặt đến thế...
Lãng phí mấy canh giờ, rốt cuộc không thể vượt qua chiếc lá rụng này, lại còn hao tổn hai huynh đệ, đúng là gặp xui xẻo!
Vị Ma Tộc võ giả kia gào thét xong, trong tay hiện ra một tấm cự thuẫn.
– Ta đi đầu, các ngươi đuổi theo, huynh đệ nhất tề động thủ, xem đám đàn bà này có chịu nổi không!
– Liều mạng!
– Mẹ nó, thật sự lãng phí thời gian, không biết trên mảnh gỗ ma quái này rốt cuộc có bảo bối gì...
Các Ma Tộc võ giả khác cũng hưởng ứng, kìm nén không nổi sát ý, riêng phần mình sắp xếp thế trận, chuẩn bị nhất tề động thủ bắt sống đối phương.
Bên cạnh Lưu Vũ, một nữ tử Yêu Dạ Tộc dáng người cao gầy đứng ở vị trí dẫn đầu.
Cô gái này có mái tóc dài màu xanh dương, tựa như được nhuộm từ màu trời lam.
Giờ phút này, trong tay Lam Nhiễm bao quanh vô số mảnh lá nhỏ, tựa hồ như dùng lá xâu thành vòng tay.
– Lưu Vũ... e là không chống nổi đâu.
Trên mặt Lam Nhiễm hiện lên vẻ bất đắc dĩ.
– Không sao, chúng ta còn có cơ hội tái chiến.
Lưu Vũ cười nhạt nói.
Lam Nhiễm như có điều suy nghĩ, dưới ngón tay nhẹ nhàng lay động, tất cả lá cây biên giới trên Lạc Diệp Trận đều dính một tia ánh sáng vàng kim lộng lẫy, trở nên sắc bén dị thường.
– Ta thích tính lạc quan của ngươi. Nếu ngươi có thể thu được tự do, dù là Yêu Dạ Tộc ở Thượng Giới, ngươi cũng tất nhiên sẽ rực rỡ hào quang!
Lưu Vũ khẽ cười. Loại cảm thán này, Lam Nhiễm đã nói không biết bao nhiêu lần...
Nhưng giả thiết đó không tồn tại. Yêu Dạ Tộc đối với võ giả trong tộc quản thúc cực kỳ nghiêm khắc, nhưng vương mệnh lệnh chính là luật thép.
Ai bảo nàng là một tiểu nhân vật, đắc tội Hình Phạt Chi Vương?
– Đám bẩn thỉu kia sắp tới rồi...
– Vậy thì lên đi...
Trên mặt hai nữ tử Yêu Dạ Tộc hiện lên tia kiên quyết.
Tranh đấu với người, vốn dĩ là kỳ nhạc vô cùng. Lưu Vũ không quan tâm điểm số Mộng Huyễn, nàng chỉ hy vọng nơi này chậm chậm một chút, chậm hơn nữa...
Mắt thấy vị cầm đầu Ma Tộc võ giả khiêng tấm cự thuẫn đang muốn xông lại.
Đúng lúc đó, từ phía sau bọn họ truyền đến một thanh âm:
– Xem ra không tới trễ!
Vài vị Ma Tộc võ giả hơi sững sờ, chợt quay đầu lại, ánh mắt rơi vào trên người La Chinh, đều hơi kinh ngạc.
Nhân Tộc võ giả?
Nơi đây sao lại có Nhân Tộc võ giả xuất hiện?
La Chinh nói xong câu đó, trên mặt hiện lên nụ cười tủm tỉm, chậm rãi đi về phía này, tựa hồ không nhìn thấy mấy vị Ma Tộc võ giả trước mặt.
– Bạch Vi! Nàng mang theo trợ binh, nhưng là Nhân Tộc võ giả, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?
Không chỉ đám Ma Tộc võ giả hơi sững sờ, ngay cả Lam Nhiễm cùng mấy vị Yêu Dạ Tộc nhân sau lưng Lam Nhiễm cũng hơi bực bội.
Trong chủ thành có ước định, Khô Mộc Chi Môn không cho phép ngoại tộc tiến vào. Bạch Vi đang suy nghĩ gì? Nhìn vị Nhân Tộc võ giả này hẳn là do nàng mang tới...
Còn về phần Lưu Vũ, khi nhìn thấy La Chinh, hô hấp bỗng nhiên dồn dập.
Thanh kiếm tế kiếm loé ra huy hoàng nhàn nhạt trên không trung khẽ run, trong mắt nàng vẫn toát lên vẻ khó tin, tập trung toàn bộ vào bóng dáng của La Chinh trong con ngươi của mình.
Trong nhà tù, khi gặp phải hình phạt, Lưu Vũ thường xuyên nghe thấy thanh âm của La Chinh vang vọng trong hoàn vũ.
Thiếu niên Nhân Tộc này, thời gian phi thăng không khác mình là mấy, nhưng trong vài năm ngắn ngủi này, đã tạo ra động tĩnh lớn như vậy, Lưu Vũ cũng không khỏi sinh lòng cảm thán.
Lúc trước nàng nhìn thấy La Chinh, người này còn là một "chiến giả" nhỏ bé...
Kỳ thật trong lòng Lưu Vũ cũng có một kỳ vọng nhỏ.
Nàng hy vọng La Chinh quật khởi...
Hy vọng Huân quật khởi...
Chỉ có như vậy, mới có ngày mình được giải cứu.
Nhưng theo thời gian trôi qua, Lưu Vũ cũng nghĩ rõ ràng, nàng đã là người chết.
Hoàn vũ rộng lớn như vậy.
Thậm chí một đại giới trong đó, cũng khổng lồ khó có thể tưởng tượng.
Dù cho La Chinh thật sự có một ngày quật khởi, thậm chí trợ giúp Huân lên vương vị, thậm chí đẩy Ngọc xuống vương vị, thì sao chứ?
Ánh mắt của La Chinh sẽ chú ý tới một đại giới, trong một góc khác, một nhà tù giam giữ nàng hay sao?
Điều này hiển nhiên là chuyện không thể nào.
Ý nghĩ này sinh ra, Lưu Vũ cũng tuyệt vọng.
Nàng biết La Chinh nguyện ý giúp đỡ mình, vấn đề là nàng không cách nào rời khỏi ngục giam, làm sao để La Chinh biết được?
Mộng Huyễn Chiến Trường mở ra, tất cả Thần Hải Cảnh võ giả đều đứng trên chiến trường lớn này.
Có lẽ Lưu Vũ cũng chưa từng nghĩ tới, tự nhiên sẽ có cơ hội gặp lại La Chinh.
Mộng Huyễn Chiến Trường chia làm năm mươi đại giới, xác suất nàng và La Chinh cùng tồn tại ở một đại giới chỉ có một phần năm mươi.
Mà trong một đại giới lại có vô số chủ thành, cả Mộng Huyễn Chiến Trường có tới trăm tỷ võ giả tiến vào, xác suất tình cờ gặp La Chinh hầu như có thể bỏ qua.
Nhưng chính là xác suất nhỏ bé đến không đáng kể đó lại xuất hiện, nàng và La Chinh gặp nhau vốn dĩ là kỳ tích!
Nàng sóng lòng sôi sục, trong khoảnh khắc ấy lại kích động đến không nói nên lời.
– Nhân Tộc võ giả, cút sang một bên, nơi đây không có chỗ của ngươi!
Một vị Ma Tộc võ giả quát lớn.
La Chinh vẫn chậm rãi bước đi, trên mặt vẫn treo nụ cười thản nhiên...
Nếu mấy vị Ma Tộc võ giả này tinh ý hơn, có thể nhìn thấy ánh mắt của La Chinh thực sự không rơi trên người bọn họ, mà là trực tiếp vượt qua bọn họ, bốn mắt nhìn nhau với Lưu Vũ.
La Chinh cũng không biết tình trạng gần đây của Lưu Vũ thế nào.
Trong mắt La Chinh, Lưu Vũ tính là lão bằng hữu của mình, ít nhất nàng đã giúp đỡ mình rất lớn trên đường lưu lạc tại Hải Thần Đại Lục.
– Giết hắn đi.
Vị Ma Tộc võ giả cầm cự thuẫn quyết đoán ban bố mệnh lệnh, hắn cảm thấy vị Nhân Tộc võ giả này toát ra một tia tà tính, loại cảm giác quỷ dị này khiến hắn mơ hồ bất an.
Vị cầm đầu Ma Tộc võ giả cầm Lang Nha Bổng chính là người đầu tiên xông về phía La Chinh!
Cây Lang Nha Bổng lớn loé ra ánh sáng kim loại đen nhánh, trên đó từng đám răng sói sắc bén càng thêm lợi hại!